Đó cũng là một thứ trói buộc.Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời.Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ.Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai.Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ.Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó.Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.Hiện sinh hết thì còn gì là người.Ê này tôi, cười ít thôi chứ.Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời.
