Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu.Bắt đầu khó nghĩ đây.Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi.Nhà văn bỗng cảm thấy buồn.Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng.Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót.Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên.Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi.Và đây là lần thứ hai tôi khóc.Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật.