Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép.Ở Tây hay ở Ta đều thế cả.Cái vực của sự hỗn độn.Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi.Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau.Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt.Trái tim tôi nó chả sai bao giờ.Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới.Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.