Hai vợ chồng ông tưởng không sao chịu nổi cảnh từ biệt đó.Ông lo nghĩ quá đến nỗi ông tưởng bị ung thư trong bao tử, phải đi khám bác sĩ.Nhưng tôi cũng phải nhận, ít nhất là một lần, tôi đã có chút lương tri.Miệng tôi khô, chân tôi quỵ, tim tôi đập thình thình.Trong khi làm việc, nên kiếm mọi tiện nghi cho thảnh thơi.Tôi lo lắng tới nỗi hoá đau, mất ăn, mất ngủ ba ngày ba đêm.Tranh đấu cho hạnh phúc của chúng ta bằng cách theo một chương trình hằng ngày để có thể có những tư tưởng vui vẻ và kiến thiết.Những bạn học chọc ghẹo, chế giễu cái mũi lớn của tôi, bảo tôi là đồ ngu và kêu tôi là thằng "mồ côi thò lò mũi xanh".Howard đã có một quyết định làm thay đổi hẳn đời anh.Chưa bao giờ tôi ăn lễ đó trong cảnh cô độc, cho nên năm ấy tôi thấy nó tới mà ghê.