Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi.Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba.Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược.Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán.Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp.Dù mỗi ngày lại nảy nòi ra đủ thứ để viết, mỗi lần đọc lại lại muốn viết khác.
