Có một tiểu thuyết Anh, do một nữ sĩ viết, vô cùng hay hơn hết thảy những tiểu thuyết của George Eliot Brontes, cả của Jane Austen, mà có lẽ bạn chưa đọc.Bạn làm việc quan trọng đó lúc nào? Theo tôi lúc thích hợp nhất là lúc đi từ sở về nhà.Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ.Nhưng ngay khi ông khép cửa, thì trí óc của ông, đã mệt nhọc gì đâu bỗng hoá ra lười biếng.Quyết tâm ngừng công việc lại để tránh cái nguy đó, là một giải pháp vô ích.Bọn trộm cướp suốt đời buồn khổ vì nguyên tắc của chúng trái với hành vi cướp bóc.Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.vạn sự đều tuỳ thuộc vấn đề đó cả.Thiên-tài cũng không được hưởng thêm, dù chỉ là một giờ mỗi ngày.Nếu tuổi xuân của bạn còn dồi dào, năng lực còn thừa thãi mà lại hăng hái muốn gắng sức, thì tôi không do dự gì mà khuyên bạn: "Cứ làm đi, hết ngày này qua ngày khác đừng nghỉ ngày nào".
