Rồi con nhớ không? Tối đến, trong khi cha đọc sách, con rón rén vào phòng giấy cha, vẻ đau khổ lắm.Trong thương mãi và xã giao, sự nhớ tên người cũng quan hệ không kém gì trong chính trị.Rồi ông định sao, chúng tôi xin theo như vậy".Tôi làm cho ông ấy đáp: "Phải, phải" ngay từ lúc đầu và quên mục đích cuối cùng của câu chuyện.Bọn trẻ vội vàng làm theo ý tôi.Khi một người nói "không", tất cả lòng tự phụ của người đó bắt buộc họ giữ hoài thái độ ấy và tiếp tục nói "không" hoài.Châu Mỹ ở trong tình trạng kinh hoảng."A! Tụi làm đêm tự cho giỏi hơn tụi mình sao! Rồi coi!".Khi bọn thợ làm ngày tới, thấy con số 7.Rút cục là ông không nặn được của tôi đồng nào hết, vì tôi bỏ ra đi, tởm cho cái lòng tham của ông.