Đã đến lúc cần tìm đến Jones.Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ.Đã đến lúc phải nghỉ ngơi một chút.Và khi công việc không được như ý thì chính James là người phải chịu trách nhiệm sửa chữa những sai lầm ấy.Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa.Vọng lại ngoài cửa là tiếng cười đùa của các nhân viên, họ cũng rất vui vì đã giải quyết hết công việc trong tuần và nhất là sắp được nghỉ cuối tuần.Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt.Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai.Tiếng chuông điện thoại reo vang chợt cắt đứt dòng suy nghĩ của James.- Cậu có còn nhớ tâm trạng của cậu khi lần đầu đến gặp tớ để than vãn về những nỗi khốn khổ trong việc quản lý không? Theo tớ nghĩ thì khi ấy cậu không đủ kiên nhẫn để nghe hết một mạch những điều này! Nhất là cậu cũng chưa thể ứng dụng tất cả ngay được.
