Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà.Một con lươn thì chính xác hơn.Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn.Lạ là con chó không sủa một tiếng nào.Cũng như với cuộc đời này.Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài.Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong.Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức.Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào.