Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này).Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ!Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn.Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách.Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra.Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời.Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ.Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên.
