Ông biểu tôi: "Hễ không nói dối, không ăn cắp và bảo gì làm nấy thì ở mãi được".Nhưng y không nói tiếng Anh.Tôi phân vân như lạc hướng.Nó gởi lại bà số tiền đó như gởi tại nhà ngần hàng cho trẻ em vậy.Tôi lo lắng quá, mỗi ngày một thất vọng thêm, không biết phải làm sao đây.Vì nhờ tình cảnh bi thảm ấy mà ngày nay tôi mới biết tin ở Thượng Đế.Tôi bèn mở cuốn sổ tay của tôi ra và xem xét những con số trong 12 tháng qua."Ta thương người tức là rất thương ta".Hồi đó bà tưởng sẽ tàn tật tới mãn đời.Còn kẻ nào quên mình để giúp đỡ người khác sẽ tìm thấy hạnh phúc.
