Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay.Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy.Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại.Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi.Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được.Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng.Bóng đèn thì bình thường, không cần kể.Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè.Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao.Xung quanh là người.