Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.Đó là hạn chế của bạn.Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì.Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con.Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy.Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta.Cá với bác gái xem đội nào thắng.Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày.Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn.Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ.