Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng.Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này.Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn.Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác.Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới.Giữa hiện thực và huyền ảo.Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa.