Chúng ta không suy nghĩ.Tôi nhấn mạnh bao nhiêu vào điều đó cũng không phải là thừa.Bạn bảo: "Được, cứ cho rằng tôi chịu gắng sức để chiến đấu, rằng tôi đã suy nghĩ kỹ và hiểu kỹ những lời nhận xét có giá trị của ông, thì tôi phải bắt đầu bằng cách nào đây?".Vậy bạn phải tiến chầm chậm.Tới nhà, bạn không ăn ngay.Cứ tiếp tục đi, cứ tiến tới.Bạn bảo: "Được, cứ cho rằng tôi chịu gắng sức để chiến đấu, rằng tôi đã suy nghĩ kỹ và hiểu kỹ những lời nhận xét có giá trị của ông, thì tôi phải bắt đầu bằng cách nào đây?".Nó có thể phản bạn và làm bạn lạc lối đấy.Nhưng những điều tôi nói về âm nhạc có thể áp dụng vào những nghệ thuật khác.Bạn thừa nhận rằng tôi đã chọn ví dụ đó không phải vì nó có lợi đặc biệt cho thuyết của tôi chứ?