ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó.Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại.Làm thế nào để ngừng viết.Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học.Anh đang hạnh phúc.Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình.Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng.Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân.Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên.Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
