Anh mỉm cười khi nghĩ đến Jones - một người anh họ, một người bạn, và cả một người thầy tuyệt vời của anh!- Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười.Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả".Lần này, trước khi tới văn phòng của Jones, James rẽ sang quán cà phê Starbuck's để mua hai ly Americano và hai chiếc bánh nướng.Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy.Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ.Càng lớn, họ càng giống nhau như đúc, hệt như hai anh em sinh đôi, từ ngoại hình cho đến dáng điệu.- Đó cũng có thể là một lựa chọn.Họ gặp tôi vì bản thân họ đang đứng trước những mối bận tâm khác nhau: có người cảm thấy kiệt sức vì công việc, có người lại muốn tìm cách ứng phó với những nhân viên khó bảo."À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác:
