Giấc mơ cũ rồi mà.Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội.Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu.Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ.Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra.Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi.Thôi, cứ chiều cái dạ dày.Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó.Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.
