Mẹ hỏi: Con mệt à? Con không học được à? Pho tượng tôi vẫn hóa đá.Lại về nhà bác ôn thi.Thôi, năm nghìn đi ạ.Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy.Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi.Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị.Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống.Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ.Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.
