Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi.Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang.Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm.Bạn sẽ phải dẻo dai, phải xoạc ra, phải dài chân ra mãi.Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng.Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám).Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do.Một giọt rơi xuống sách.Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau.