Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy.Nhưng rồi anh cũng chấp nhận.Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật.Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại.Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn.Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc.Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn.Là người thì nên thế.