Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen.Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy.Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé.Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì.Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi.Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt.Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại.Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi.Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ.
