Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em.Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn.Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa.Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả.Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh.Bác tôi bảo: Chào chú đi con.Cái nồi inox đen sì.Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống.Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình.
