Tôi vẫn có thể sinh hoạt trong cuộc sống bình thường, dù tôi nhận ra rằng những gì mình đã từng làm chẳng thêm được gì vào cái tôi vốn đã sẵn có.Một vài cái quầng thậm chí còn thôi thúc chủ nhân của chúng phải tự sát.Mỗi khi tạo được một khoảng hở trong dòng chảy của tâm trí của bạn.Hãy làm giống như chú mèo rình hang chuột vậy.Từ mật ong không phải là mật ong.Chúng ta không tách biệt với thế giới của mình, cho nên khi đại đa số con người thoát khỏi ảo tưởng vị ngã, thì sự chuyển biến nội tại này sẽ tác động đến tất cả mọi tạo vật.Lúc ấy bạn có thể để cho xúc cảm hiện hữu ở đó mà không bị nó chi phối.Nói khác đi, bạn thà chịu đau khổ – thà làm cái quầng ấy – chứ không dám nhảu vào vùng đất xa lạ để chấp nhận rủi ro đánh mất cái tôi bất hạnh vốn đã quen thuộc của mình.Chẳng hạn, ngay cả một việc dường như vụn vặt và “bình thường” như nhu cầu buộc phải giành cho được lẽ phải trong một cuộc tranh cãi và khiến cho kẻ khác phạm sai trái phải rơi vào thế hạ phong – tức là bênh vực định kiến mà bạn đồng hóa với nó – cũng là do sợ chết đấy.Loại bệnh này xảy ra khi mọi thứ mất đi sự cân bằng.
