Mà không nhớ thì cứ nói thật ra.Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng.Chính trị là một cuộc chiến.Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết.Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ.Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu.Bạn còn phải sống dài dài.Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn.Cố tiếp thu để làm tốt hơn.Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt.