Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ.Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả.Giữa hiện thực và huyền ảo.Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác.Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật.Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở.Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé.Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng.Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác.