Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn.Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi.Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng.Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa.Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày.Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu.Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ.Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp.Có gì thì mẹ mới giúp được chứ.
