Hãy có mặt ở đó như một chứng nhân về tình trạng tâm lý ấy ở trong bạn.Hãy sống và thực hành những gì mà Im Lắng đã nhắc nhở cho ta.Rồi bỗng nhiên con người ấy đã chọn sự khuất phục, chịu đựng nỗi khổ một cách tự nguyện, một cách đầy ý thức khi Ngài nói: “Ý Cha được nên” (77).Và nguời kia không còn là một cái gì “khác với bạn”.Tránh rơi vào thái độ thụ động, mong đợi rằng người kia phải thế này, thế kia thì mình mới hành động.Có thể nói rằng điều nay sẽ tạo nên một lỗ hổng lớn ở trong bạn, không dễ gì lấp đầy.Sự thông thái đó cũng nuôi sống vạn vật trong vũ trụ.Vì thái độ đó làm cho bạn và những người chung quyanh bạn khổ sở.Tôi là không gian trong đó mọi thứ đưỡc xảy ra.Trong khi cư xử với người khác, bạn có thể phát hiện ở trong bạn một cảm giác ưu việt hoặc một mặc cảm thua thiệt rất vi tế đối với người kia không? Đó là khi bạn nhìn qua cặp mắt của tự ngã, bản ngã đó thường sống trong sự so sánh của chuyện được/mất, hơn/thua.
