Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con.Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình.Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.Đã đi một số cây số.Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá.Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn.Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng.Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không.Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh.