Như vậy, ông vừa dùng tai và mắt để nhớ.Khi ngồi bàn ăn sáng, tôi hớn hở chào nhà tôi.Rồi đúng lúc nó đang vinh hạnh, ba nó vào, như vô tình.Những giờ sống bên cạnh bà vợ đứng tuổi đó là những giờ êm đềm nhất trong đời ông.Tôi coi người chị cũng biết chị cẩn thận.Sau này, Đức Giê Su đem nó ra giảng trên những đồi đá ở xứ Judée.Rõ ràng là một tia nắng xuyên qua mây mù.Tôi sẽ để ông đi và tự nhận rằng tôi đã xét lầm ông.Thiệt vậy, trong gần một phần tư thế kỷ, bà Lincoln rút dần mạch sống của đời ông bằng cách khích bác, gây lộn, giày vò, đay nghiến ông.Von Bulow biết rằng đáng lẽ phải khen trước đã rồi mới chê, nhưng trễ quá rồi, chỉ còn mỗi một cách vớt vát là: đã lỡ chê trước thì phải khen sau vậy; và năng lực của lời khen thiệt mạnh, kết quả dị thường: Tể tướng kính cẩn trả lời: "Thần đâu dám có ý đó.