Hiện tôi còn giữ một bức thư của ông Edward L.Disraeli, một trong những nhà chính trị khôn khéo nhất đã nắm vận mạng cả đế quốc Anh, có lần nói: Gặp một người, cứ nói với họ về chính bản thân họ, họ sẽ nghe bạn hàng giờ.Bà già nói: - Cháu nói có lý.Nhưng tôi thú rằng nhớ lại bức thư đó tôi xấu hổ lắm".kể lại: "Lúc đó, trong phòng im lặng như tờ, không khí lạnh ngắt như băng.Tới mỗi tỉnh, ông đãi các cử tri một bữa cơm trưa hay cơm tối, đem hết tâm can mà bày tỏ thiệt hơn với họ, đoạn chạy biến qua tỉnh khác.Các ông chủ xí nghiệp biết rằng tỏ đại độ với thợ đình công là có lợi cho mình.Ông Grammond trả lời: "Tự nhiên.Nhưng biết nhận lỗi của mình là biết vượt lên trên bọn người thường và biết một nỗi vui cao thượng hiếm có.Ông thấy liền những lợi của một thái độ như vậy: nói chuyện với người khác thấy vui hơn, ý kiến của ông được người khác công nhận ngay, và khi ông lầm lỗi thì không hối hận nhiều nữa; những đối thủ của ông chịu bỏ quan niệm của họ để theo quan niệm của ông.