Hầu hết chúng ta thường có tính hay e dè, bối rối.Và bất cứ nhà hùng biện nào có mặt trong buổi trưa hôm ấy đều có thể học hỏi ở ông hai điều:Giọng nói quen thuộc của Boom-Boom vang lên: Apple Tree ở vòng đua thứ ba, trường đua Hialeah.Trong tâm trí không tỉnh táo này, làm sao biết nên hay không nên nói những gì.Tôi rất thích cách nói hóm hỉnh của ông, nó không chỉ tạo ra những tiếng cười mà còn khiến người ta phải suy nghĩ.Làm gì bây giờ? Cuối cùng, chúng tôi quyết định bất cứ giá nào cũng phải tường thuật trận bóng! Không thể để cho các thính giả Miami thất vọng.Ví dụ khi bạn nói chuyện với người tu hành thì đừng giả định những việc trần tục quá.Bây giờ mới tháng giêng! Tôi đồng ý.Anh chàng giậm chân thình thịch, cụp tay lên miệng làm loa rồi hét toáng lên: Moppo! Moppo! Về nhà ngay! Cậu… đang chết!.Đôi khi câu chuyện này được tranh luận suốt cả bữa tối.