Tôi cho rằng có trong đầu một ý mới và tài tình lắm, nó tất đưa tôi tới thành công mau chóng.Thế rồi một buổi sáng, lớp chúng tôi tựu tại phòng thí nghiệm ban Thực vật học và thấy trên bàn, trước mặt ông giáo Brandwine có lù lù một chai sữa.Cũng có thể họ cho rừng sở dĩ ông thưởng họ vì nếu không thưởng thì số lời cũng phải đem đóng thuế gần hết thôi.Sau 8 năm do dự, ông mới quyết định tạo lại cuộc đời.Ở trường tôi không bao giờ khóc hết, nhưng về nhà tôi thì sụt sùi kể lể.Nên nhớ rằng chỉ có cách luôn luôn coi lại và thực hành để tấn công mạnh mẽ những ưu tư, mới cho ta một tập quán in sâu trong tiềm thức của ta được.Mahlstedt nói vậy khi ông bị vùi xuống huyệt.Tất thì tôi trao cả vấn đề đó cho Chúa và cầu Ngài giải quyết giùm.Chưa ai giảng được bí mật của vũ trụ và của đời sống.Họ không mệt vì họ thích công việc ấy.