Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì.Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài.Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác.Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ.Mỗi con người trong Loài Người.Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong.Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn.Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc.Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ.
