Ông còn đưa cho nhiều bức thư giới thiệu tôi với các ông đại lý của ông.Ông kia hỏi lại: - Ông muốn nói chi? Carnegie bèn đề xướng với Pullman hợp hai công ty lại làm một, dùng những lời quyến rũ vạch rõ những lợi chung của sự kết liên đó.Lời thì như vậy, nhưng giọng còn tệ hơn nữa.Bức thư đó làm cho tôi thấy tôi quan trọng.Nếu bạn ngừng lại mà vuốt ve nó thì nó chồm lên và tỏ ra trăm vẻ yêu đương và bạn có thể biết chắc chắn rằng trong sự nồng nàn đó không có một mảy may vụ lợi vì nó chẳng cần bạn mua giúp một vài món hàng ế, mà cũng chẳng ham gì được kết duyên cùng bạn.Tôi gốc gác ở Missouri: như vậy bạn đủ hiểu.Nó làm cho người nhận được vui thích, vì trong thư đã xin người này giúp một việc, một việc nó làm cho người đó thấy sự quan trọng của mình.Nhưng các em cũng biết: đốt lửa ở đây nguy hiểm lắm.Nhờ khéo kích thích những người đó, tả lại những thành công của họ - một vấn đề mà bất cứ danh nhân hay thường nhân ai cũng ưa nói tới mà không chán - cho nên cậu bé xuất thân hèn hạ đó không bao lâu được giao thiệp với một số lớn danh nhân nước Mỹ và được nhiều vị tiếp đãi như khách quý."Nhà này là kết tinh của biết bao nhiêu năm mơ tưởng.
