Bác không thoát được ra đâu.Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy.Ông bảo: Em nói tiếp đi.Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ.Chẳng biết còn mấy dịp thế này.Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành.Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe.Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa.Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà.
