Chúng không gieo, không gặt, cũng không phơi, không cất.Ông ngồi trên miếng gỗ có bốn bánh xe, còn tay thì chống hai khúc cây nhỏ để đẩy.Chúng ta không thể sống trong cả hai cái vô tận đó được, dù chỉ là trong một phần giây.Chắc chắn ta có những năng lực tiềm tàng mà có lẽ chưa bao giờ dùng tới.Tôi được đi học, nhưng ngay tuần đầu, mỗi lần trở về nhà, la khóc khổ sở.Nhưng truyện bà là truyện thiệt chớ không phải tưởng tượng đâu.Tối, tôi trở về phòng ngủ như một vị anh hùng khải hoàn vậy! Tôi tự thấy đời như thay đổi hẳn đi.Tôi là một viên kiểm soát số hàng dự trữ của một công ty ở Baltimore.Lúc ấy tôi ở chung với ông.Lần nào về thăm nhà vài ngày trước lễ Giáng Sinh thì tôi cũng được ba tôi kể cho nghe đã mua than và thức ăn cho một người "đàn bà goá", đông con mà nghèo khổ nào ở trong tỉnh.
