Tiếng cười thơ ngây của những đứa trẻ đang đùa nghịch gần đó làm cho ông như muốn quay trở lại thời niên thiếu của mình.Thế nên ban ngày ta đâu có được ngủ, còn ban đêm thì tiếng ca của chúng cứ đánh thức ta mãi.Jim ngừng lại hít một hơi dài.Chàng vừa rửa kiếm vừa vui mừng nhìn dòng suối nhỏ đang chảy về.Câu hỏi của ta rất đơn giản: Có thật là chưa từng có một cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này không?Bây giờ anh biết nói chuyện với ai? Nott cưỡi ngựa vẩn vơ trong khu rừng mà chẳng biết phải đi đâu.Nott thật sự chán nản.Còn sống - còn hy vọng.Tôi đã là người tạo ra các điều kiện để câu chuyện này đến với tôi, để chomay mắn có thể mỉm cười với tôi.Chắc là mình phải làm gì đó chứ - không có gì trên đời này tự đến cả.
