Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn.Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn.Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ.Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền.Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm.Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo.Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi.Trông cậu buồn cười quá.Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình.Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó.
