Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh.Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không.Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp.Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa.Nhưng bác nói: Bật dậy nào.Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy.Chuyện này chả cần thanh minh làm gì.Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.