Tôi tự thuyết trình một mình.Trong khi đó con trai của bạn lại là một đứa chăm chỉ, cũng sắp thi đại học và khát khao trở thành bác sĩ.Ấy vậy mà khi bước vào phòng phát thanh, tim tôi cứ đập thình thịch.Có những điều ngày xưa thì được nhưng ngày nay lại không.Anh biết nhìn nhận xã hội góc cạnh hơn, sâu rộng hơn.Tôi bắt máy lên: Xin chào.Nhưng chúng ta phải biết kiềm nén sự xúc động lại, để nói một cách chân thành, để bày tỏ tấm lòng với người bạn đã mất và chia sẻ nỗi đau này cùng người thân trong gia quyếnYếu tố này đặc biệt quan trọng khi xuất hiện trên truyền hình, vì bạn đang thể hiện chính mình chớ không phải cho ai khác.Thật kỳ diệu! Sự căng thẳng của anh ấy biến đi đâu mất.Chỉ riêng Pacino là nhún vai: Tôi là một người New York, tôi tưởng đó là một quả bom ấy chứ!.
