Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên.Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom.Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu.Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa.Sợ không trả được? Không phải.Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng.Tôi không đuổi nó nữa.Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu.Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.
