Ông theo lớp giảng của tôi.Càng trông họ, tôi lại càng nhớ những năm sung sướng đã qua.Chắc bạn ngạc nhiên, sao tôi lại cho chương này vào một cuốn sách nghiên cứu về ưu tư? Không có chi lạ đâu, vì có biết bao nỗi lo lắng, ân hận, oán hờn sinh ra do sự oán ghét công việc phải làm.Chúng ta hãy xét định lệ thứ nhất đã: Vạch rõ những sự kiện.Người vợ cho như vậy là tự nhiên mà mấy đứa con riêng cũng vậy.Tôi biết nếu để họ nằm ở giường suốt ngày thì chẳng bao lâu họ sẽ khó chịu, không muốn nằm nữa.Thử suy xét việc đó xem nào.Chứng cơ là bức thư của ông đầy những lỗi vậy".Tại sao vậy? Vì bà ấy đã bảo hiểm về tật bệnh.Chắc chắn có điều này: Nếu tôi cứ nghĩ rằng thế nào cũng "chết" thì lời bác sĩ tiên đoán sẽ thành sự thực.
