Thí nghiệm ấy làm tốn cho họ 20.Cũng gần vào lúc ông H.Toa chật cứng khách và nóng như lò, mà người hầubàn lại chậm chạp.Ông tốt nghiệp Đại học đường Iowa vào năm 1907.Tôi chạy lại xưởng của California, rán làm cho ông hội trưởng hiểu rằng thời vận đã xui, và chúng tôi đương bị phá sản.Bây giờ, mỗi lần lo nghĩ về một điều gì không sao thay đổi được, tôi nhún vai nói: "Quên nó đi".Nhờ có nó tôi sẽ tránh được hai nạn này là: hấp tấp và do dự.Đoạn trường ai có qua cầu mới hay!Tại sao? Tại kinh nghiệm chỉ cho ông rằng chỉ theo cách đó mới nhớ rõ được những điều lệ trong giao kèo thôi.Khi sự thất bại ấy đã hiển nhiên, tôi choáng váng gần như có kẻ nào đạp mạnh vào đầu tôi vậy.
