Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí.Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống.Là người thì nên thế.Bạn lại cười một mình.Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!.Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau.lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn…Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.Bạn đã hơi lo sự xuất hiện câu chuyện của bạn ảnh hưởng đến đám cưới này.Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói.
