Tới nơi ông thường phải đợi xe.Ông đi lại bến xe mà đầu óc rỗng không.Nhưng có gì lạ đâu? Vẫn là luật nhân quả mà.Bạn nắm lấy cổ nó, lôi nó về.Một thất bại, tự nó, có đáng kể gì đâu nếu nó không làm mất lòng tự tin.Nhưng tôi nhấn mạnh rằng văn chương không bao gồm hết khu vực hiểu biết của loài người.Vậy lúc đầu, xin bạn đừng làm nhiều quá.Phân tích cảm giác ấy, ta sẽ thấy trước hết là một nỗi lo âu, bối rối, chờ đợi, ngóng trông, mong mỏi.Nguyên nhân mối nguy đó là tại ta ráng làm nhiều quá, và chỉ có một cách tránh nó là lập lại chương trình, làm bơn bớt đi những cái nghề, càng học, càng ham, và có những kẻ thích hăm hở gắng sức tới nỗi luôn luôn như không kịp thở.Thường thường ông không yêu thích công việc của mình, may lắm là không ghét nó.
