Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế.Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ.Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin.Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi.Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ.Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới.Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi.