Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa…Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra.Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau.Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh.Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn.Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác.Làm một bài thơ dở để được khen.Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm.Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ.
