Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp.Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì.Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế.Có điều, con đường thì khác.Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông.Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc.Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá.Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân.Cái đó làm bạn tỉnh ra.Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác.
