Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp.Viết thế đủ chưa nhỉ.Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi.Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm.Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên.Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau.Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có.Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về.Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên.Cơ bản là không muốn lắm.
